Anh săm soi tôi xem có “kĩ năng” nào, gán cho tôi cái tội “đàn bà nhiều kinh nghiệm quá” như thể tôi đã từng là gái bán hoa. Nếu tôi chán chường, hờ hững thì anh lại bảo đang nhớ về người xưa.

Tôi tốt nghiệp một trường trung cấp và đi làm rất sớm. Khi 22 tuổi, tôi chia tay mối tình đầu kéo dài 5 năm thời học sinh của mình. Lúc đó, tôi vô cùng mất niềm tin vào tình yêu.

Đến năm 25 tuổi, đám bạn của tôi vài đứa cũng lập gia đình. Một lần về quê dự đám cưới bạn thân, tôi gặp anh và bắt đầu thầm yêu. Anh hơn tôi 13 tuổi, có công việc ổn định và nhà cửa đàng hoàng ở thành phố.

Một cô gái quê như tôi làm lương tháng tiêu dè xẻn mới đủ, có khi nào nghĩ tới mua nhà ở thành phố. Khi ấy, anh xin tôi số điện thoại. Lên tới thành phố anh thường xuyên gọi tôi đi ăn và uống cafe.

Biết anh chưa lập gia đình do phải lo cho các em của mình. Khi các em ra trường, có công việc ổn định anh cũng tự mình kiếm tiền mua được căn nhà. Chính vì gia thế và hoàn cảnh như vậy càng khiến tôi ngưỡng mộ anh nhiều hơn.

 dau don vi bi chong gia tra tan chuyen chan goi, coi vo nhu gai lang choi hinh anh 1

Ảnh minh họa

Rồi anh nói yêu tôi. Lúc đó, bạn tôi đã khuyên anh V. gia trưởng lắm, mày cẩn thận không khổ đó. Tôi chỉ cười, lấy chồng già để được anh yêu chiều, ba cái chuyện kia lo gì.

Bởi trước đây yêu người bằng tuổi, lúc nào tôi cũng thiệt thòi khi người yêu cứ như con nít. Nhưng ngay khi yêu anh đã bắt đầu quản lý tôi. Anh hay hỏi tôi đi đâu, làm gì. Lúc ấy tôi cũng chỉ coi đó là sự quan tâm của người yêu.

Đám cưới của tôi và anh được tổ chức ở hai nơi, cũng khá rềnh ràng. Nhưng rồi sau ngày cưới là những tháng ngày mà anh trở về đúng con người thật của mình bởi sự gia trưởng và cục bộ của anh.

Anh hay ghen. Anh luôn hỏi tôi về người yêu đầu ra sao. Vì sao chúng tôi chia tay, lần đầu của tôi ra sao… khiến tôi bắt đầu thấy “khó thở”. Thậm chí, biết người yêu cũ học cùng cấp 3 với tôi, anh cấm tiệt không cho tôi chơi với những người học cùng cấp ba của mình. 

Cưới nhau 6 tháng chưa có thai, anh cho rằng khi xưa tôi buông thả quá nên bây giờ khó có thai. Anh luôn nghĩ tôi dùng thuốc tránh thai nhiều quá nên giờ muốn có thai lại bị khó khăn. Anh nghi ngờ tôi qua lại với người yêu cũ nên mới cưới nhau mà tình cảm vợ chồng đã… đi xuống.

Thói gia trưởng của anh bộc lộ bất cứ khi nào và lúc nào anh cũng cho rằng mình đúng. Nếu anh gọi điện, tôi chưa kịp nghe máy, hay nghe máy chậm là anh sẽ có vài tin nhắn hỏi tôi đang hú hí ở đâu. Tôi cảm thấy mình như con rối trong mắt anh, một con người mà tôi từng ngưỡng mộ bỗng dưng sụt đổ hoàn toàn sau ngày cưới.

Đặc biệt, đời sống vợ chồng khi sinh hoạt chăn gối mới là điều khiến tôi cảm thất kinh tởm và ghê sợ. Mỗi lần hai vợ chồng ân ái, tôi muốn tâm lý thoải mái để dễ thụ thai thì anh luôn gằn hắt về quá khứ của tôi. Anh săm soi tôi xem có “kĩ năng” nào, gán cho tôi cái tội “đàn bà nhiều kinh nghiệm quá” như thể tôi đã từng là gái bán hoa.

Nếu tôi chán chường, hờ hững thì anh lại bảo đang nhớ về người xưa. Không muốn có thai hay sao mà chồng gần gũi thì lại đơ ra như khúc gỗ. Điều đáng nói, những khi đó anh lại thích bạo dâm và tra tấn tôi bằng những trò cổ quái anh học theo phim ảnh khiến tôi… sống không bằng chết.

Một lần, công ty tôi liên hoan tất niên, sau đó tôi có đi hát cùng mọi người trong công ty. Dù tôi đã gọi điện báo tin từ chiều, nhưng 23h tôi vừa về đến nhà anh đã đuổi tôi đi và dằn rằng “cái thứ đàn bà đi đêm chỉ là phường bán hoa, dâm loạn”. Tôi uất hận tận cổ, nhưng chẳng biết làm gì chỉ lủi thủi sang định ngủ nhờ nhà em cô của anh.

 dau don vi bi chong gia tra tan chuyen chan goi, coi vo nhu gai lang choi hinh anh 4

  Cứ tưởng chồng lớn tuổi thì mình sẽ được chiều chuộng, được yêu thương, nhưng nào ngờ cuộc sống của tôi toàn cay đắng với bất công. Ảnh minh họa

Khi em gái anh sang nói đỡ, tôi mới được vào nhà nhưng cũng chẳng được vào giường đi nghỉ mà phải vác gối ra ghế salon mà ngủ trong nỗi ấm ức như thể tôi là tội nợ, con ở trong nhà vậy. Cưới nhau mới được gần 1 năm, bạn bè tôi cũng thưa dần vì mỗi khi gặp chồng tôi là chúng lại có ý né tránh.

Những lúc vợ chồng vui vẻ, tôi thường tâm sự mong anh bớt gia trưởng nhưng anh không lấy làm tiếp thu mà còn bảo “thích thì ở, không thích thì chia tay”. Mới cưới nhau được 1 năm, tôi đã nhiều lần nghĩ đến ly hôn, bởi giờ chưa có con còn dễ. Nhưng tôi đang phân vân và chưa dám quyết, dù tôi mới 26 tuổi thôi.

Gần đây, mỗi khi hai vợ chồng gần gũi, tôi thường phải lấy gối che mặt mình lại cho dể thở hơn, bởi tôi không chịu nổi mùi thuốc lá và đặc biệt là cảm giác bị anh khinh rẻ và nỗi đau thể xác mà anh đang cưỡng bức. Tôi đang tự hỏi, có phải tôi đã lầm khi nghĩ rằng lấy được chồng hơn tuổi sẽ bù đắp, bao bọc cho mình?

Nhiều đêm mất ngủ, tôi lại nghĩ đến chuyện ly hôn. Bởi mỗi khi anh làm xong chuyện ấy, anh lại lăn ra ngủ, không để ý tới tâm trạng đang tan nát của tôi. Tôi biết phải làm sao bây giờ?

(*) Tít bài đã được Dân Việt đặt lại.